Vậy là đã hơn một nửa chặng đường trong năm học cuối cấp tại THPT Ban Mai_một chặng đường luôn tràn đầy những động lực với những kỷ niệm vui buồn biết bao tuổi trẻ. Đồng thời chuyến tàu này đã xuất hiện thêm sự vấp ngã trong bước đi để trưởng thành. Và nó chính là hành trình " Tôi đi tìm tôi", tôi đi tìm lại chính mình để bước vào ước mơ. Đồng thời hành trình này sẽ là động lực để mình bước đi trên con đường phía trước. Trong quá trình bước đi luôn tràn đầy sự vật ngã từ cuộc đời mình. Vậy sự vật ngã là gì? Hãy cùng mình tìm hiểu thông qua một mẩu truyện nho nhỏ của mình nhé
Câu trả lời mình đã nói lên được sau một buổi học ngày hôm nay. Hôm nay mình đi học mình cũng cảm thấy vui vì mình đã tiến bộ hơn chính mình, cô trò cười với nhau trong giờ học đan xen với những trò chơi vui nhộn sau giờ học. Tuy nhiên chính những sóng gió đó đã làm cho tâm trạng của mình vô cùng thất vọng sau một buổi học ngày hôm nay. Mình nhận được một tin trong giờ học Tiếng Anh môn ESL rằng " Cô rất là thất vọng và buồn vì các con". Nghe tin xong mình cảm giác là phát khóc luôn vì mình đã tiến bộ hơn chính mình mà mình lại buộc phải nghe tin đó. Mình cũng nghĩ rằng " Nếu mình là cô mình sẽ bỏ nghề mất đi thôi, mình sẽ không tự tin vào con đường nghề giáo của mình". Mình cũng đang nhẩm rằng : Nếu mình là giáo viên, mình sẽ cần những gì hay làm gì để học sinh ngày càng tiến bộ hơn. Nghĩ đi nghĩ lại thì nhớ đến sự ồn ào, dữ dội của làn sóng, làn gió đã qua.
Đến chiều, mình bắt đầu học Văn mình lại nghe thêm tin nữa rằng cô lại thất vọng vì một số bạn làm bài không nghiêm túc. Mình cũng chia sẻ thật thà với cô rằng " Cô ơi, sáng nay con rất thất vọng luôn cô ạ, một số bạn điểm kiểm tra chưa được cao và không chịu học bài cũ khiến con càng chán hơn". Và sau đó mình lại bắt đầu đọc đến đề văn, đọc xong mình cảm nhận rằng: À đó là phép màu của chữa lành, văn học luôn gắn liền với cuộc đời. Mình còn chạy ngay đến cảm ơn cô lúc gần hết tiết học và nói rằng: Con cảm ơn cô rất nhiều vì nhờ văn học con luôn yêu thương cuộc sống này.
Hết giờ tan học về, mình cũng đang còn trăn trở về sự việc đã xảy ra trong sáng nay. Mình cũng tự nhủ rằng mình có nên theo con đường sư phạm hay không, mình cần làm gì để học sinh tiến bộ hơn, mình cần những gì để đạt được mục tiêu đề ra mà mình mong muốn,... Nghĩ đi nghĩ lại mọi thứ đã trôi nhanh như cơn sóng đang tìm ra tận bể.
Mình cũng đang viết lên chính mình, viết lên câu chuyện của mình để mình luôn được thể hiện tiếng nói của mình trên cuộc đời. Một lần nói hay viết lên bằng tên mình đều giúp mình cảm thấy vui, hạnh phúc vì được khắc sâu trong cuộc đời.
Mình cũng nghĩ rằng
" thất bại là mẹ thành công"
" hôm nay dẫu có gian nan thì ngày mai sẽ tươi sáng hơn "
Chính nhờ câu nói đó đã nhắn nhủ mình rằng mọi sự vấp ngã, thất bại sẽ là động lực để giúp bạn luôn bước đi trên con đường phía trước.
Mình cũng muốn được tan ra như làn sóng vỗ giữa bể lớn tình yêu, muốn nói lời cảm ơn tới cô rằng:
-Cảm ơn cô vì đã cho con thêm sức mạnh để con nỗ lực học tập tốt hơn
-Cảm ơn cô đã cho con một câu trả lời con có nên đi theo con đường nghề giáo hay không
-Cảm ơn cô đã cho con thêm phương pháp dạy học " Cần làm gì để học sinh ngày càng tiến bộ hơn".
Cảm ơn cô rất nhiều vì học với cô đã giúp con thay đổi được tính cách của con. Chính là nhờ cô đã giúp con trở nên dịu dàng, hiền lành với những bạn trẻ để sau này con sẽ trở thành một người giáo viên tốt.
Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn cô đã là tất cả
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét